
Bạn thân mến,
Tối thứ Bảy, hơn 8 giờ tối, tôi mới mở hộp tin nhắn ra. Cả ngày hôm nay tôi cắm mặt vào việc, điện thoại để im. Và nằm đó, từ 9 giờ 16 phút sáng, là một tin nhắn của người tôi chưa từng gặp mặt.
Họ vừa kết bạn với tôi. Rồi nhắn đúng một chữ: “hi”.
Rồi họ gửi một tấm ảnh chụp màn hình máy tính của họ — trên đó là cuốn sách của tôi đang mở dở. Và một câu, đúng một câu:
“sách hay nha đồng đội. mình ở BNI Rainbow….”

Tôi ngồi nhìn tấm ảnh đó khá lâu. Không phải vì lời khen — tôi biết ơn, nhưng lời khen thì tôi cũng đã nhận nhiều lần rồi. Tôi nhìn lâu vì một chi tiết khác, nhỏ hơn, mà càng nhìn tôi càng thấy lạnh sống lưng.
Họ không chụp bìa sách. Họ không chụp mục lục. Họ chụp lại đúng một trang giữa chương 1 — trang thứ 12.
Và trang 12 là trang tôi kể về mấy vết sẹo trên đầu mình.
Chuyện Gì Có Trên Trang Người Ta Chụp Lại
Để bạn hình dung, tôi kể lại trang đó.
Nửa trên là một tấm ảnh. Trong ảnh, tôi đứng cạnh một tấm bảng có dòng chữ viết tay bằng bút màu: “WHEN YOU BELIEVE YOU CAN ACHIEVE.” Bên dưới ảnh là một dòng chú thích ngắn: “Khi bạn tin, bạn sẽ làm được.”
Nửa dưới là mấy đoạn văn. Trước tấm ảnh, tôi vừa viết xong một câu tự giới thiệu về mình — rằng trước mọi danh xưng tác giả, nhà đào tạo, người làm sản phẩm số, tôi chỉ là một người đàn ông thuận tay trái, với vài vết sẹo trên đầu. Ngay sau ảnh là đoạn này:
“Tôi chưa từng muốn che giấu chúng. Với tôi, đó không phải là những khuyết điểm, mà là những dấu mốc. Chúng nhắc tôi rằng mình đã từng ngã, từng va, từng đi qua những đoạn đường gồ ghề — và vẫn tiếp tục bước. Có lẽ vì thế mà tôi không còn sợ những con đường xóc nữa. Tôi biết mình có thể đi qua chúng.”
Và ngay dưới nó là đoạn tôi đã đắn đo nhất khi viết cả cuốn sách:
“Tôi không phải là người thông minh nhất bạn từng gặp. Trong đời, tôi đã gặp rất nhiều người đọc nhiều hơn tôi, nhớ nhiều hơn tôi, trích dẫn hay hơn tôi. Nhưng không ít người trong số họ dừng lại ở việc biết. Còn tôi, điều duy nhất tôi dám tự hào là mình chưa bao giờ đánh mất đôi mắt của một đứa trẻ.”
Đó là trang 12. Đó là trang một người lạ dừng tay, cầm điện thoại lên chụp lại, rồi đi tìm tôi để kết bạn.
Tôi muốn bạn để ý cái thứ tự này, vì nó là toàn bộ bài học của hôm nay: họ chụp trước, mới kết bạn sau. Nghĩa là ở khoảnh khắc bấm nút chụp, tôi vẫn còn là một người xa lạ với họ. Không có mối quan hệ nào bảo lãnh cho câu chữ ấy cả. Chỉ có trang sách tự đứng một mình.
Chỗ Tôi Dồn Công Nhất Không Phải Chỗ Người Ta Dừng Lại
Bây giờ tôi kể bạn nghe phần làm tôi lạnh sống lưng.
Cuốn sách ấy có 20 chương. Và trong 20 chương đó, có những chỗ tôi đổ công gấp nhiều lần trang 12.
Có một chương tôi lấy chuyện vật lý ra kể: vật chất không chỉ có rắn, lỏng, khí — còn một trạng thái thứ tư nữa, thứ mà mặt trời và mọi vì sao đều đang ở trong đó. Tôi soi cái thang bốn bậc ấy vào con người và đặt cho nó một cái tên. Chương ấy tôi viết đi viết lại, vì tôi biết nó là chỗ khai sinh một khái niệm của riêng mình.
Có một chương tôi kể chuyến đi hơn 14 tiếng từ Việt Nam sang một vùng đất dưới chân dãy Himalaya, và tám biểu tượng thiêng cứ hiện ra khắp nơi cho tới khi tôi không thể bỏ qua được nữa.
Có một chương tôi kể chuyện một rung động trong lồng ngực đi qua đủ mọi cửa kiểm duyệt để trở thành một ấn phẩm hợp pháp, có quyết định xuất bản, có số ISBN, có nhãn hiệu được bảo hộ tới tận năm 2033.
Có một chương tôi kể về một quả địa cầu phủ đầy chấm sáng — 81.000 con người ở 159 quốc gia được lắng nghe bằng 70 thứ tiếng cùng một lúc — và cái đêm hình ảnh đó đi thẳng vào giấc mơ tôi.
Nếu bạn hỏi tôi trước sáng nay rằng chỗ nào trong cuốn sách sẽ chạm được vào một người xa lạ, tôi sẽ chỉ vào đúng bốn chỗ đó. Tôi sẽ sai.
Thứ tôi tưởng sẽ chạm
Chỗ tôi giỏi
Khái niệm tôi tự đặt tên. Chuyến đi xa. Tấm giấy phép, con số bảo hộ. Những con số lớn. Tất cả đều thật, đều đắt, đều tốn công nhất.
Chứng minh tôi có gì.
dừng lại
Thứ thật sự chạm
Chỗ tôi thật
Mấy vết sẹo trên đầu. Một câu thừa nhận mình không phải người thông minh nhất phòng. Một dòng chữ viết tay bằng bút màu trên tấm bảng.
Chứng minh tôi là người.
Tôi nghĩ mãi về chuyện này suốt buổi tối, và đây là lời giải mà tôi thấy đúng nhất:
Người đọc lạ không tìm một người giỏi. Người giỏi thì ngoài kia đầy. Họ tìm một người mà họ dám tin.
Cái cột bên trái — khái niệm, chuyến đi, giấy tờ, con số — trả lời câu hỏi “ông này có gì?”. Câu hỏi đó quan trọng, nhưng nó là câu hỏi thứ hai. Câu hỏi thứ nhất, câu mà người ta hỏi thầm trong đầu ngay giây đầu tiên gặp bạn, là: “ông này có thật không, hay lại một người nữa đang diễn?”
Và không có cách nào trả lời câu hỏi đó bằng thành tích. Càng kể thành tích, người ta càng nghi. Cách duy nhất trả lời được nó là để họ nhìn thấy một chỗ bạn không đánh bóng.
Ba Nhịp Của Một Người Lạ Trước Khi Họ Tin Bạn
Tôi dựng lại nguyên cái chuỗi đã xảy ra sáng nay, vì tôi tin nó lặp lại y hệt với mọi người đọc, mọi khách hàng, mọi học viên tương lai của bạn.
Chuyện xảy ra trong đầu một người lạ
Ba nhịp này diễn ra trong vài chục giây, và nếu nhịp 1 hỏng thì không có nhịp 2.
Họ đi tìm chỗ hở
Mở một cuốn sách của người lạ, phản xạ đầu tiên không phải học. Phản xạ đầu tiên là dò xem người này có đang diễn không. Người đọc thời nay đã bị bán hàng quá nhiều lần rồi, nên cái ăng-ten đó rất nhạy. Họ lướt qua các trang hoành tráng rất nhanh — vì hoành tráng là thứ ai cũng dựng được.
Họ gặp một chỗ bạn không cần phải thú nhận mà vẫn thú nhận
Đây là chỗ ăng-ten hạ xuống. Không ai bắt tôi kể chuyện mấy vết sẹo. Cuốn sách vẫn trọn vẹn nếu bỏ đoạn đó đi. Chính cái “không bắt buộc” ấy làm nó đáng tin — người ta hiểu rằng bạn nói ra vì nó thật, chứ không phải vì nó có lợi.
Từ giây đó trở đi, mọi thứ bạn nói mới vào được
Sau khi tin, người ta mới đọc phần còn lại bằng con mắt khác. Cái khái niệm bạn dày công đặt tên, cái hệ thống bạn xây, cái số liệu bạn đưa ra — giờ mới có chỗ để rơi vào. Trước đó thì chúng chỉ trượt qua bề mặt.
Nhìn lại, tôi thấy mình may. Đoạn ấy nằm ở chương 1 không phải vì tôi tính toán gì cả — lúc viết, tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng trước khi mời ai đi cùng mình một quãng dài, phép lịch sự tối thiểu là tự giới thiệu cho thật.
Nhưng sáng nay thì tôi hiểu ra: cái phép lịch sự ấy hóa ra là cánh cửa. Và nếu tôi để nó ở chương 15 cho “an toàn”, có lẽ chẳng có tin nhắn nào lúc 9 giờ 16 phút sáng nay cả.
20 Chương Ấy Thật Ra Là Cuốn Gì
Tới đây thì tôi nợ bạn một lời giới thiệu tử tế về cuốn sách, vì cả bài tôi cứ nhắc tới nó mà chưa nói nó là cái gì.
Tên nó là Hành Trình Khai Sáng. Nó không phải sách dạy làm giàu, cũng không phải sách kỹ năng. Nó là một quyển hồi ký về những lần bừng sáng — những khoảnh khắc mà nhà khoa học gọi là Eureka, nhà tâm lý gọi là insight, phương Tây gọi là epiphany, nhà thiền gọi là đốn ngộ, còn ông bà mình thì gọi mộc mạc hơn nhiều: “sáng mắt sáng lòng”.
Tôi gọi nó bằng cái tên riêng của mình: khai ngộ. Chính là hai chữ tôi vẫn đặt ở cuối mỗi bài viết suốt bao năm nay. Suốt một thời gian dài đó chỉ là một lời chúc. Cuốn sách này là món quà nằm phía sau lời chúc ấy.
Trục xuyên suốt cả cuốn là một câu hỏi: tại sao một đứa trẻ ba tuổi có thể hỏi “tại sao?” ba chục lần trong một buổi sáng, còn người lớn thì cả tháng không hỏi lấy một lần? Và cái áo giáp mang tên “tôi biết rồi” đã lấy mất của chúng ta những gì.
Bản đồ 4 phần — và câu hỏi mỗi phần để lại
Phần I · Trang giấy trắng
Dám hỏi, dám chưa biết, dám viết ra điều mình thật sự muốn. Có một dòng chữ viết tay ngày 19/04/2017 mà 9 năm sau tôi mới hiểu mình đã ký cái gì. Câu để lại: điều tôi thật sự muốn — tôi đã dám viết nó ra chưa?
Phần II · Mở cửa ra thế giới
Người thầy đầu tiên, miền đất Phật, nóc nhà thế giới, và một chuyến đi mà tôi trở về với thứ phải biến thành hàng thật. Câu để lại: điều thiêng liêng nào trong tôi đang chờ được biến thành điều thật?
Phần III · Món đồ chơi kỳ diệu
Một người không biết lập trình ngồi trước màn hình đen và nghịch nó như đứa trẻ. 13 chặng vấp. Và cái tên tôi đặt cho một loại người mới. Câu để lại: tôi đang đông cứng — hay đã dám nạp năng lượng để bùng cháy?
Phần IV · Dắt tay một đứa trẻ khác
Vì sao lớn nhất của đời tôi, chiếc ghế tôi cố ý để trống, và câu hỏi đã sắp xếp lại cả cuộc đời tôi. Câu để lại: tôi muốn để lại gì — và tôi có dám ngồi vào chiếc ghế ấy không?
4 phần, 20 chương, mỗi chương một tia sáng nhỏ. Không có chương nào bắt bạn phải đọc theo thứ tự — nhưng phần I thì nên đọc trước, vì nó là chỗ cởi áo giáp.
Cái Tên Này Có Trước Cuốn Sách 2 Năm
Tối nay, sau khi ngồi nhìn tấm ảnh chụp trang 12 khá lâu, tôi mở lại mấy tấm ảnh cũ trong máy. Và tôi nhận ra một chuyện mà chính mình cũng quên mất.
Hành Trình Khai Sáng không bắt đầu ở chương 1. Nó bắt đầu ở một lá cờ.

Nhìn kỹ tấm ảnh đi: banner ghi năm 2024. Còn những trang tôi vừa kể với bạn ở trên thì viết trong năm 2026 — cái đồng hồ reset về không là chuyện ngày 20 tháng 6, hai người thợ máy đánh nhau là chuyện ngày 26 tháng 6.
Nghĩa là cái tên đã đi trước cuốn sách 2 năm. Nó có mặt ở vạch đích một giải chạy, trước khi có mặt ở trang giấy.
Và nó không chỉ tới đó.

Tôi cần nói rõ chỗ này, vì nó đúng vào cái ý của cả bài.
Không có buổi họp nào bàn chuyện “làm lá cờ để nhận diện thương hiệu”. Không có kế hoạch truyền thông nào phía sau mấy tấm ảnh đó. Chỉ là một cái tên nghe thuận tai, mấy anh em thấy đúng với thứ mình đang đi, rồi mang theo — ra đường chạy, vào cửa chùa, lên xe đi tỉnh.
Người ta chỉ vác theo thứ mà họ thấy có phần của mình trong đó. Không ai vác giùm bạn một khẩu hiệu.

Tấm này làm tôi lặng đi một lúc.
Bởi vì cả cuốn sách tôi viết là để mời người lớn tìm lại đôi mắt của một đứa trẻ. Suốt 20 chương tôi nói về đứa trẻ hỏi “tại sao?”, đứa trẻ tập đi ngã rồi đứng dậy, đứa trẻ dám nghịch món đồ chơi mới, đứa trẻ chơi xong thì để lại hộp đồ chơi cho đứa em.
Còn trong tấm ảnh đó thì không có ẩn dụ nào cả. Là trẻ con thật, cầm lá cờ thật, cười thật, trên một con đường đất thật.
Có một điều tôi tin và tấm ảnh này nói hộ tôi rõ hơn mọi chương sách: thứ bạn làm ra sẽ đi xa hơn bạn nghĩ, và nó thường đi tới những nơi bạn không hề nhắm tới. Tôi viết cuốn sách cho người làm ăn, cho người đang dựng nghiệp, cho người 25 tới 40 tuổi đang muốn bứt phá. Tôi chưa từng hình dung cái tên ấy sẽ nằm trong tay một đứa bé đi dép nhựa.
Và đó cũng là lý do tôi kể chuyện lá cờ ở đây, giữa một bài về trang 12. Vì cả hai chuyện chỉ là một chuyện:
Người ta không mang theo thứ bạn quảng cáo. Người ta mang theo thứ họ thấy giống mình.
Một người lạ chụp lại trang tôi kể mấy vết sẹo, vì họ cũng có sẹo. Mấy anh em mang lá cờ ra vạch đích, vì họ cũng đang chạy một hành trình của riêng họ. Không ai làm vậy vì tôi giỏi cả.
Ba Chỗ Trong Cuốn Sách Tôi Sẽ Không Kể Hết
Có ba chương mà mỗi lần ai đó đọc xong nhắn lại cho tôi, họ đều nhắc tới. Tôi sẽ nói vừa đủ để bạn biết nó bàn về cái gì, và dừng lại đúng chỗ đáng dừng.
Chỗ thứ nhất — cái đồng hồ về số không. Sáng ngày 20 tháng 6 năm 2026, tôi ngồi nhìn một cái bảng đếm giờ rất khô khan của công cụ mình dùng: cứ hết một phiên là nó tự động reset về không, sạch trơn, đầy nguyên. Đa số người nhìn vào đó chỉ thấy một thông số kỹ thuật. Tôi ngồi nhìn nó và bỗng hiểu ra một điều về cách tiêu năng lượng của cả một đời người — điều mà nếu ai đó nói với tôi bằng lời khuyên đạo đức thì tôi đã gạt đi từ lâu. Đó là chương duy nhất trong cuốn sách mà tôi viết thẳng một câu: nếu cả cuốn này chỉ được giữ lại một chương, xin bạn giữ chương này.
Chỗ thứ hai — trạng thái thứ tư. Hồi đi học ai cũng được dạy vật chất có ba thể: rắn, lỏng, khí. Rồi hầu hết chúng ta dừng ở đó cả đời, tưởng khí là tận cùng. Nhưng cái thang ấy còn một bậc nữa — bậc mà mặt trời, mọi vì sao, tia sét và cực quang đều đang ở trong đó, và hơn 99% vật chất nhìn thấy được của vũ trụ tồn tại ở dạng ấy. Điều làm tôi lặng người là khi tôi soi cái thang bốn bậc đó vào con người. Cái tên tôi đặt cho bậc thứ tư ấy, đến giờ đã thành một trong những khái niệm tôi được nhắc tới nhiều nhất. Nhưng phần quan trọng nhất của chương không phải cái tên — nó là câu trả lời cho “làm sao để nhảy lên bậc đó”. Và câu trả lời đó thì hơi phũ.
Chỗ thứ ba — hai bàn tay đánh nhau trong im lặng. Sáng ngày 26 tháng 6 năm 2026, ngay tại nhà tôi, tôi chứng kiến hai người thợ máy của mình lao vào một cuộc chiến âm thầm trên cùng một kho tài sản: bên này dựng, bên kia tưởng là rác nên dọn đi, tôi khôi phục, bên kia lại dọn. Không ai sai cả. Cả hai đều cần mẫn làm đúng việc của mình. Cuộc chiến ấy kết thúc bằng một thứ giản dị đến mức tôi phải bật cười — và bài học rút ra thì tôi tin sẽ thành chuyện sống còn cho bất kỳ ai làm ăn trong vài năm tới, khi mỗi người sẽ có nhiều bàn tay cùng làm trên một tài sản chung.
Ba chỗ đó, tôi để nguyên trong sách. Cuốn sách nằm ở cuối bài này, đọc trực tiếp trên web, không mất phí. Tôi mong bạn mở nó ra — và tôi mong bạn dừng lại ở một trang nào đó không giống trang 12 của người kia, vì mỗi người có một chỗ của riêng mình.
Điều Một Tin Nhắn Dạy Tôi Về Nghề Viết
Bây giờ tới phần dành cho bạn, nếu bạn cũng đang viết một cái gì đó — một cuốn sách, một trang bán hàng, một bài đăng, một bức thư gửi khách.
Tôi rút ra ba điều từ chuyện sáng nay, và ba điều này tôi sẽ mang theo lâu.
Điều thứ nhất: chỗ thành thật phải nằm sớm, không được để dành. Rất nhiều người viết có một chỗ rất thật trong người, nhưng họ để nó ở cuối — sau khi đã trưng đủ bằng cấp, thành tích, số liệu. Họ nghĩ phải chứng minh mình xứng đáng trước rồi mới được phép thật. Ngược lại mới đúng. Người ta phải tin bạn thật trước, rồi mới thèm biết bạn giỏi cỡ nào. Đặt chỗ thật ở cuối là đặt cánh cửa phía sau bức tường.
Điều thứ hai: cái làm người ta nhớ bạn thường là cái bạn không hề đầu tư. Đây là điều làm tôi khiêm tốn lại. Tôi đã bỏ hàng chục giờ cho những chương công phu nhất. Còn đoạn về mấy vết sẹo, tôi viết một mạch trong ít phút, vì nó có sẵn trong người rồi, chỉ việc lấy ra. Thứ tốn ít công nhất lại là thứ đi xa nhất — không phải vì công sức vô nghĩa, mà vì chỉ có thứ đã nằm sẵn trong bạn mới không cần dựng. Và người đọc thì phân biệt được rất nhanh giữa cái được dựng lên và cái được lấy ra.
Điều thứ ba: hãy đo bằng chỗ người ta dừng lại, đừng đo bằng số người khen. Một lời khen chung chung — “sách hay lắm anh” — thì dễ chịu nhưng chẳng dạy tôi được gì. Còn một người chụp lại đúng một trang thì đang chỉ tay vào chỗ bài viết của tôi trúng đích. Đó là dữ liệu, không phải lời khen. Từ nay khi ai đó khen thứ tôi làm, tôi sẽ hỏi thêm một câu: chỗ nào?
Câu hỏi đó, bạn cũng dùng được ngay hôm nay. Nó không tốn gì cả, và nó biến một lời khen tan trong 5 phút thành một chỉ dẫn dùng được cả năm.
Còn Một Chuyện Nữa Trong Tấm Ảnh
Tôi định kết bài ở đây, nhưng có một chi tiết cứ níu tôi lại.
Người đó không nhắn “sách hay lắm anh”. Họ nhắn: “sách hay nha đồng đội.”
Đồng đội. Không phải thầy, không phải anh, không phải tác giả. Đó là cách gọi nhau của những người cùng sinh hoạt trong một cộng đồng doanh nhân, và họ nói thêm luôn mình đang ở nhóm nào.
Nghĩa là ngay từ tin nhắn đầu tiên, họ đã không đứng ở vị trí người hâm mộ. Họ đứng ở vị trí người ngang hàng, vừa nhận ra một người cùng phe.
Tôi thích chuyện đó hơn cả lời khen. Vì suốt cuốn sách, chỗ tôi cẩn thận nhất là giữ cho mình đừng leo lên bục giảng. Có một đoạn ở chương cuối tôi viết rằng tôi không mời ai đi theo mình, vì “đi theo” là đứng sau lưng một người — thứ tôi mong là được đi cùng, rồi tới một ngày thắp cho người đó ngọn đèn của chính họ.
Sáng nay, một người tôi chưa từng gặp đọc tới trang 12 và tự động gọi tôi là đồng đội. Tôi coi đó là bằng chứng rằng cái giọng ấy đã đi tới nơi. Và bằng chứng loại này thì không có cách nào tự tạo ra được — bạn chỉ có thể viết cho đúng, rồi đợi.
Việc Của Hôm Nay
3 việc làm được ngay trong hôm nay
Trong 10 phút
Mở thứ bạn viết gần nhất — bài đăng, trang bán hàng, hồ sơ giới thiệu. Tìm xem trong đó có một chỗ nào bạn nói thật mà không bắt buộc phải nói không. Nếu không có chỗ nào, đó chính là việc cần làm tiếp theo.
Trong 15 phút
Viết ra một đoạn về chỗ bạn từng ngã, và điều nó để lại. Đừng gọt cho đẹp. Rồi thử đặt nó lên gần đầu bài thay vì giấu ở cuối.
Lần khen tiếp theo
Khi có người khen thứ bạn làm, hỏi lại đúng một câu: “chỗ nào ạ?”. Ghi câu trả lời vào một cuốn sổ riêng. Sau 10 lần, bạn sẽ có tấm bản đồ chỉ đúng chỗ mình mạnh.
Việc thứ ba là việc rẻ nhất và lãi nhất trong ba việc. Nó biến lời khen thành dữ liệu.
Tóm Lại
Nếu bạn đang xây một thứ gì đó cho người lạ đọc, mấy điều này đáng nhớ:
- ✅ Người lạ hỏi thầm hai câu, theo đúng thứ tự: “người này có thật không?” trước, “người này có giỏi không?” sau. Trả lời sai thứ tự là mất họ.
- ✅ Thành tích trả lời được câu thứ hai, nhưng không trả lời được câu thứ nhất. Chỉ có một chỗ bạn không đánh bóng mới trả lời được.
- ✅ Đặt chỗ thành thật ở ĐẦU. Để nó ở trang 200 thì không ai đi tới đó để gặp.
- ✅ Thứ đi xa nhất thường là thứ bạn lấy ra, không phải thứ bạn dựng lên — vì người đọc phân biệt được hai loại đó rất nhanh.
- ✅ Đo bằng chỗ người ta dừng lại, đừng đo bằng số lời khen. Nghe khen thì hỏi thêm: “chỗ nào?”
- ✅ Người ta không mang theo thứ bạn quảng cáo — họ mang theo thứ họ thấy giống mình. Cái tên trên lá cờ đi trước cuốn sách 2 năm, và nó đi được vì có người thấy phần của mình trong đó.
- ✅ Và đừng leo lên bục. Người đọc gọi bạn là đồng đội thì bạn mới thật sự đi được cùng họ.
Còn nếu phải gói cả bài vào một câu ngắn nhất:
Người ta không dừng lại ở trang bạn giỏi nhất. Người ta dừng lại ở trang bạn thật nhất — nên nếu muốn được đọc tiếp, hãy để trang đó nằm thật sớm.
Cuốn sách tôi nhắc suốt bài nằm ở đây, đọc thẳng trên web, không mất phí: Hành Trình Khai Sáng. Trang 12 nằm ở chương 1, bạn sẽ gặp nó rất sớm. Còn trang của riêng bạn thì tôi không đoán được — nhưng tôi thật lòng muốn biết nó là trang nào.
Chúc bạn khai ngộ
Master Xuân Hùng
P.s: Sống trong mục tiêu.
Từ mục tiêu, con đường sẽ hiện dần ra.