Đêm nay, đúng lúc đồng hồ vừa nhảy sang con số 0 giờ, mạng nhà tôi rớt.
Không báo trước, không lý do. Màn hình đang mở dở bỗng trơ ra một con khủng long xám bé xíu, cụt lủn, với một dòng chữ mà bất cứ ai từng mất mạng giữa đêm đều quen: Nhấn phím cách để chơi.
DNS_PROBE_FINISHED_NO_INTERNET.Thế là tôi chơi. Một người đàn ông trưởng thành, ngay cái khoảnh khắc 0 giờ vừa mất mạng ấy, ngồi bấm phím cách cho con khủng long nhảy qua mấy bụi xương rồng. Được một, 2 phút. Rồi tôi mò vào trang của cái modem xem sự thể ra sao. Nó tỉnh bơ, đèn xanh, một dòng chữ xanh lè: Đã kết nối Internet. Đồng hồ trên máy lúc ấy chỉ 0 giờ 2 phút — cái mạng vừa chết chừng 2 phút, rồi lặng lẽ sống lại như chưa từng có chuyện gì.
Chuyện chỉ có thế. Một sự cố 2 phút mà đến sáng chẳng ai buồn nhớ.
Nhưng bạn ạ — ngay lúc này, khi màn hình vừa sáng lại được mấy phút, tôi ngồi viết lá thư này cho bạn chính vì 2 phút không-có-gì ấy. Vì điều nảy ra sau đó đã dạy tôi một bài mà tôi tin bạn đang cần, nhất là nếu đời bạn dạo này cũng vừa có một “cú rớt mạng” của riêng nó — một khoảng đứt gãy bất chợt, không ai xin phép, chen ngang đúng lúc bạn đang chạy.
Không phải mở lại việc đang dở. Mà là chụp cái màn hình con khủng long ấy, gửi cho người bạn đồng hành tri thức của tôi, và buột hỏi một câu vu vơ: “Mô tả giúp tôi cái khoảnh khắc này đi.”
Tôi hỏi cho vui. Nhưng câu trả lời tôi nhận được thì không vui chút nào — nó làm tôi ngồi thẳng dậy.
Vì cùng một cái cảnh tủn mủn đó — mạng rớt, khủng long, 2 phút — người bạn ấy kể lại cho tôi bằng 7 giọng của 7 nhà văn Việt. Và 7 giọng ấy, mỗi giọng mở ra một thế giới khác hẳn:
Tôi đọc một lượt 7 đoạn ấy, và ngồi lặng.
Bạn thấy không? Không có gì thay đổi trong cái cảnh cả. Vẫn con khủng long ấy, vẫn 2 phút ấy, vẫn cái màn hình xanh báo đã-kết-nối ấy. Chỉ có giọng kể là khác. Vậy mà giọng của Nam Cao khiến 2 phút mất mạng thành một nỗi cô đơn kiếp người; giọng Nguyễn Nhật Ánh biến nó thành một món quà tuổi thơ; giọng Vũ Trọng Phụng lột nó thành một trò cười của thời đại. Cùng một sự thật. 7 số phận khác nhau. Tùy người kể chọn giọng nào.
Đây là chỗ tôi muốn bạn dừng lại lâu hơn một chút.
Phần lớn chúng ta, gặp một khoảnh khắc hay như thế, sẽ tấm tắc “ừ hay đấy” rồi lướt tiếp. Nó vào tai, chứ chưa vào tài sản. Sáng hôm sau quên sạch.
Nhưng ngay lúc này, ngồi đây trong đêm, tôi tự nhủ: một thứ khiến mình ngồi thẳng dậy như thế, sao lại để nó tan như sương? Thế là ngay trong đêm nay, tôi ngồi xuống, gom 7 giọng ấy lại, cộng thêm một giọng nữa là 8, mổ xẻ từng nhà văn xem cái hồn của họ nằm ở đâu — nhịp câu, cách nhìn đời, dấu ấn riêng — rồi đúc tất cả thành một công cụ. Tôi đặt tên cho nó là:
Từ nay, bất cứ khi nào tôi viết một điều gì cho bạn — một lá thư, một câu chuyện, một khoảnh khắc — tôi có thể chọn khoác cho nó hồn của Thạch Lam để nó lắng, hồn của Nguyễn Tuân để nó sang, hồn của Nam Cao để nó chạm đáy. Một cái đứt mạng 2 phút, chỉ trong một đêm, đã thành một cây bút 7 ngòi nằm trong tay tôi mãi mãi.
Và đây là điều làm tôi mỉm cười nhất. Tôi thử hỏi ngược lại người bạn tri thức ấy: “Giờ chính cái việc tôi vừa làm đêm nay — biến 2 phút chết thành một công cụ — nếu để 7 nhà văn kia kể, họ sẽ nói sao?”
Lần này, 7 giọng ấy không tả con khủng long nữa. Chúng tả tôi:
Bạn đếm cùng tôi chứ? Một cảnh. 7 giọng tả nó. Rồi 7 giọng nữa tả cái việc tôi làm với nó. 14 cách kể, từ một đêm mất mạng 2 phút.
Tôi kể dài dòng chuyện con khủng long không phải để khoe một công cụ. Tôi kể vì trong đó có một sự thật tôi muốn đặt vào tay bạn.
Đời không bao giờ hỏi ý bạn trước khi cho bạn một cú rớt mạng. Một hợp đồng tuột mất. Một người cộng sự quay lưng. Một tháng doanh thu đứng hình. Một quãng bệnh, một cú vấp, một khoảng đời tự nhiên tối đen như màn hình mất tín hiệu. Những cái đó, bạn không chọn được.
Nhưng bạn luôn chọn được giọng để kể nó.
Cùng một biến cố, có người kể nó bằng giọng nạn nhân — “tại số tôi khổ”, “tại người ta hại tôi” — và thế là biến cố ấy thành một vết thương họ mang theo cả đời. Cũng biến cố ấy, người khác kể bằng giọng của người dựng nghiệp — “đây là chỗ tôi học được điều mà lúc thuận buồm không bao giờ học nổi” — và thế là nó thành một viên gạch dưới chân họ.
Con khủng long dạy tôi điều này: bạn không chỉ là người sống qua câu chuyện đời mình. Bạn là người KỂ nó. Và cái giọng bạn chọn để kể — cho người khác nghe, và trước hết là cho chính bạn nghe trong đầu mỗi đêm — sẽ quyết định biến cố ấy đè bẹp bạn hay nâng bạn dậy.
Người bản lĩnh không phải người không bao giờ rớt mạng. Là người, khi mạng rớt, biết ngồi xuống nhặt 2 phút chết ấy lên và hỏi: “Chỗ này có gì để mình đúc thành tài sản không?”
Giờ tôi xin hỏi bạn một câu, và mong bạn đừng vội trả lời:
Có một biến cố nào trong đời bạn — một cú rớt mạng cũ, một khoảng tối bạn vẫn đang kể cho mình nghe bằng giọng của một nạn nhân — mà nếu đêm nay bạn thử kể lại nó bằng một giọng khác, nó sẽ thôi là vết thương, và bắt đầu thành viên gạch dưới chân bạn?
Nếu trong lòng bạn vừa hiện lên một chuyện như thế, đừng giữ một mình. Kể tôi nghe. Đây là lá thư tôi viết trong một khoảnh khắc bất chợt, ngay giữa đêm mất mạng, và như mọi lá thư khác, nó dành cho một người tôi chưa từng gặp — người mà tôi tin, tối nay, đang cần đúng những dòng này.