Đã bao lần bạn tự hứa với chính mình: năm nay sẽ khác? Rồi năm nay trôi qua, gần như giống hệt năm ngoái. Cũng những lo toan ấy, cũng cái vòng quay ấy, cũng cái cảm giác mình đang chạy rất nhiều mà chẳng tới đâu. Và tới một lúc — bạn có để ý không — người thôi tin bạn nhất, lặng lẽ nhất, lại chính là bạn.
Hùng viết những dòng này cho bạn giữa một buổi trưa đứng nắng. Không phải để trách. Mà vì Hùng đoán, đâu đó trong bạn vẫn còn một hình ảnh cũ — hình ảnh về con người bạn từng mơ sẽ trở thành, ngày bạn còn dám mơ lớn. Có thể nó đã mờ. Nhưng mờ không phải là mất. Hôm nay Hùng muốn ngồi thật lâu với bạn về nó, về đúng 4 chữ này:
Bạn có còn nhớ, hồi mới bắt đầu, bạn đã hình dung đời mình sẽ ra sao không? Bạn đã thấy một phiên bản của chính mình — vững vàng hơn, tự do hơn, làm được điều mình tin, sống được cuộc đời mình muốn. Hình ảnh đó từng rõ đến mức bạn thấy ấm trong lòng mỗi khi nghĩ tới.
Rồi đời chồng lên vai bạn từng lớp một. Những hoá đơn. Những người trông cả vào bạn. Những cú vấp không ai nhìn thấy. Và cái hình ảnh đẹp đẽ ngày ấy cứ mờ dần — không phải trong một đêm, mà qua hàng trăm buổi sáng bạn thức dậy và quên mất nó. Đến khi giật mình nhìn lại, bạn thấy mình đang sống một phiên bản nhỏ hơn nhiều so với con người bạn từng ôm trong tim.
Nếu bạn đang thấy đúng như thế — xin nghe Hùng nói điều này thật khẽ: đó không phải vì bạn kém cỏi. Đó chỉ là vì hình ảnh trong bạn đã lâu rồi không được ai nhắc tới. Kể cả bạn.
Người ta thường đọc Tâm Tưởng Sự Thành như một lời chúc đầu năm — muốn gì được nấy. Hùng xin đọc nó chậm hơn, và thật hơn.
“Tâm tưởng” là cái hình ảnh bạn ôm trong lòng về chính mình — phiên bản con người mà sâu thẳm bạn tin mình có thể trở thành. “Sự thành” là khi hình ảnh ấy, chậm rãi, bước ra thành hình, thành việc, thành thật ngoài đời. Ghép lại, 4 chữ nói một điều vừa hiền vừa nghiêm: đời bạn có xu hướng đi về đúng cái hình ảnh bạn ôm trong tâm lâu nhất — dù đó là hình ảnh của một người đang đi tới, hay của một người đã thôi tin.
Bạn thử để ý mà xem, nhất là những lúc cầm lái. Chiếc xe có một điều rất lạ: nó thường chạy về đúng hướng mắt ta nhìn. Người mới lái mà cứ dán mắt vào cái ổ gà bên đường, y như rằng bánh xe lại lăn thẳng vào đúng nó. Tâm ta lái cả một đời cũng y hệt như vậy — ta lặng lẽ đi về đúng cái hình ảnh mình nhìn vào lâu nhất.
Cho nên nếu suốt mấy năm qua, hình ảnh bạn âm thầm nhìn vào là “chắc mình chỉ đến thế thôi”, thì đời bạn đã lặng lẽ trôi về đúng chỗ đó. Không phải vì trời phạt. Mà đơn giản vì con người ta rất hiếm khi đi xa hơn cái hình ảnh mình tin về chính mình.
Hùng nói điều này không phải từ trên cao nói xuống. Hùng cũng đã đi qua những chặng mà hình ảnh về chính mình gần như mờ hẳn. Có những đêm Hùng ngồi một mình, cố tự tay gây dựng một thứ chưa ai làm sẵn cho mình — mà làm tới đâu hỏng tới đó, vá xong chỗ này thì lại bung ra chỗ khác, loay hoay mãi vẫn chưa đâu vào đâu. Gặp cảnh ấy, nhiều người sẽ đóng máy lại, tặc lưỡi “thôi, chắc việc này không dành cho mình”. Hùng hiểu rõ cái cảm giác muốn bỏ cuộc đó lắm.
Nhưng điều kéo Hùng đi tiếp không phải một phép màu nào cả. Không có tia chớp, không có ngày trời bỗng mở ra. Chỉ đơn giản là sáng hôm sau, Hùng lại ngồi xuống, làm tiếp một việc nhỏ. Rồi hôm sau nữa. Cứ thế, ngày này qua ngày khác, hết lần vấp này tới lần vấp khác — cho tới một hôm ngoảnh lại, cái điều tưởng chừng không bao giờ xong ấy đã thành hình. Hùng kể bạn nghe không phải để khoe — mà để bạn biết: người ngồi viết lá thư này cũng từng ở rất lâu trong cái cảm giác “mãi chẳng tới đâu”, đúng như điều bạn có lẽ đang thấy lúc này.
Có lẽ bạn đang thầm hỏi: vậy chứ tôi đã mơ, đã đọc, đã học, đã cố hết sức — sao đời vẫn đứng nguyên? Hay giấc mơ này vốn không dành cho tôi?
Hùng xin thưa thật, để 4 chữ đẹp này không khiến bạn nhẹ dạ thêm một lần nữa. Một đời không nhúc nhích thường không phải vì bạn thiếu giấc mơ. Nó đứng yên vì ta đang cố đi bằng một chân.
Một chân là hình ảnh — biết rõ mình muốn trở thành ai, đi về đâu. Chân còn lại là đôi bàn tay — mỗi ngày làm một việc nhỏ về phía đó. Người chỉ ôm hình ảnh mà không làm, thì mơ đẹp rồi tan — đây không phải chuyện cứ ngồi nghĩ về tiền là tiền tự chảy về. Người chỉ cắm cúi làm mà không còn một hình ảnh nào dẫn đường, thì chăm chỉ mà vẫn lạc, càng đi càng mỏi mà không biết mình về đâu. Đời đứng nguyên, gần như luôn vì ta đang thiếu mất một trong 2 chân ấy.
Câu Hùng vẫn sống theo, và vẫn gửi bạn ở cuối mỗi lá thư — “sống trong mục tiêu, từ mục tiêu con đường sẽ hiện dần ra” — nói đúng vào chỗ 2 chân ấy gặp nhau: ôm lại hình ảnh trong tâm, rồi cứ bước. Mặt trời trưa nay đứng thẳng trên đỉnh đầu, rồi sẽ ngả chiều, rồi sáng mai lại lên một lần mới. Mỗi ngày, nó cho ta một cơ hội để bắt đầu lại. Bạn cũng vậy.
Nếu bạn muốn nhen lại cái hình ảnh đã nguội, Hùng xin gói vài điều thành mấy nấc nhỏ — không phải để tin ngay, mà để thử, thật nhẹ nhàng thôi:
Điều Hùng muốn gửi bạn giữa trưa nay, gói lại trong một dòng:
Hùng xin hỏi bạn một câu, và mong bạn đừng vội trả lời:
Cái hình ảnh bạn đang mang trong lòng về chính mình lúc này — nó là hình ảnh của người bạn từng mơ trở thành, hay là hình ảnh của người đã mỏi mệt thôi tin? Bạn không cần trả lời Hùng. Nhưng xin bạn đừng dối lòng khi trả lời chính mình.
Và nếu hình ảnh ấy đã mờ sau quá nhiều lần lỡ hẹn — Hùng xin bạn nghe điều này: bạn được phép hứa lại với mình, thêm một lần nữa. Không ai ngồi tính sổ những lần bạn ngã. Hôm nay là một buổi trưa lành để vẽ lại con người bạn muốn trở thành — rồi sáng mai, làm một việc nhỏ về phía đó. Chỉ một việc thôi. Lần này, xin đừng để lời hứa nằm suông trong đầu; hãy cho nó một bước chân.
Nắng trưa nay rồi sẽ ngả về chiều. Nhưng cái hình ảnh bạn dám ôm lại hôm nay, nếu đủ thật và bạn chịu đi cùng nó mỗi ngày, sẽ không tàn theo nắng — nó sẽ lặng lẽ lớn lên trong bạn, qua từng buổi sáng, cho tới ngày nó bước ra ngoài và thành chính đời bạn. Hùng đã đi qua đoạn đường ấy, nên Hùng tin bạn cũng đi được. Hùng tin ở bạn.